Chúa Nhật XX - Thường Niên - Năm B
BÁNH BỞI TRỜI
                    Lm, Gioan M. Nguyễn Thiên Khải, CMC

  “Đây là Bánh bởi trời xuống,
ai ăn Bánh này sẽ sống đời đời”

Thưa anh chị em,

Tin Mừng chúng ta vừa nghe, Chúa Giêsu nhắc lại từ “manna” như một so sánh hơn kém, để nói về giá trị của bí tích Thánh Thể mà sau này Chúa Giêsu sẽ thiết lập. Vậy manna có ý nghĩa gì?

 Manna là quà tặng mà Thiên Chúa ban cho dân Israel trong suốt 40 năm trên hành trình tiến về Đất Hứa. Manna không chỉ là lương thực mà còn là dấu chỉ của lòng yêu thương mà Thiên Chúa dành cho dân Ngài. Thiên Chúa mặc khải cho họ biết rằng: giữa nỗi cơ cực trăm chiều, Ngài vẫn ở bên họ, Ngài vẫn đồng hành với họ trong án mây ban ngày và cột lửa ban đêm.

 Manna giống như một thứ nhựa cây, cứng lại khi gặp không khí, muốn ăn, người ta phải giã nát ra rồi nướng thành bánh.

 Manna có đủ mùi thơm ngon, đó biểu trưng cho lòng nhân hậu của Thiên Chúa. Chúa Giêsu hôm nay giới thiệu: “Ta là Bánh từ trời xuống, không phải như cha ông các ngươi đã ăn manna và đã chết. Ai ăn bánh này thì sẽ sống đời đời”.

 Ngày xưa, manna như một thứ nhựa cây, thì ngày nay bí tích Thánh Thể là chính Thiên Chúa làm người.

Ngày xưa, manna là quà tặng do lòng thương xót của Chúa dành cho dân riêng; ngày nay Thiên Chúa Cha đã yêu thế gian đến nỗi tặng ban người Con Một của Ngài cho nhân loại.

 Ngày xưa, manna chỉ là của ăn mang lại sự no nê cho thân xác, nhưng ngày nay, Mình Máu Chúa Kitô là Bánh trường sinh không chỉ nuôi sống linh hồn con người, mà còn tăng thêm ơn thánh hóa cho những ai rước lấy.

 Ngày xưa, manna chỉ là phương tiện cứu đói tạm thời, nhưng ngày nay Mình Máu Chúa Kitô, không chỉ là lương thực giúp người tín hữu có đủ nghị lực tiến về quê trời, mà còn đưa họ vào đời sống vĩnh cửu nữa.

 Ngày xưa, manna cho thấy Chúa không bỏ rơi dân của Ngài; ngày nay Chúa hiện diện với dân thánh mọi ngày cho đến tận thế trong bí tích Thánh Thể.

Bí tích Thánh Thể là nguồn mạch ơn thánh sung mãn. Bởi vì Đức Kitô là Đấng ban nguồn ơn thánh. Người cô đơn tìm được nguồn an ủi vỗ về; người yếu đuối tìm được sức mạnh thiêng liêng; người tội lỗi tìm được ơn tha thứ; người đau đớn tìm được ơn chữa lành; người bất hạnh tìm được nguồn hạnh phúc; người hấp hối tìm được sự nâng đỡ vững vàng để bước vào đời sống vĩnh cửu.

Khi suy niệm về bí tích Thánh Thể thánh Âugustinô nói: “Đức Chúa Trời quyền năng vô cùng làm được mọi sự, nhưng Ngài không làm gì hơn nữa cho con người; Đức Chúa Trời khôn ngoan thượng trí vô cùng, nhưng Ngài không nghĩ gì hơn nữa cho con người; Đức Chúa Trời giàu có vô cùng, nhưng Ngài không biết lấy gì hơn nữa cho con người. Ngài chỉ còn sáng kiến cuối cùng là lập nên bí tích Thánh Thể để hiến trọn tình yêu cho con người”. Cho nên bí tích Thánh Thể là giới hạn cuối cùng của tình yêu Thiên Chúa dành cho nhân loại.

Anh chị em thân mến,

Trong bài giảng đầu tiên ngày 20/04/2005, Đức thánh cha Bênêđictô XVI kêu gọi: “Ước gì sự tôn thờ Thánh Thể sẽ là mối quan tâm đặc biệt của các hội đoàn, cộng đoàn Giáo xứ hay Dòng tu. Hãy quỳ gối lâu giờ trước Chúa Giêsu hiện diện trong Thánh Thể, nhất là cần chấn chỉnh lại khi chúng ta tham dự Thánh lễ”.

Đáp lại lời mời gọi của Đức thánh Cha, mỗi lần đi tham dự thánh lễ chúng ta nên ý thức đi lễ là đi gặp gỡ Chúa. Chúng ta gặp Ngài trong cộng đoàn tín hữu; gặp Ngài qua Lời Chúa; qua vị linh mục tế lễ; gặp Ngài nơi bàn tiệc Thánh Thể khi rước lấy Mình Máu thánh Chúa.

Xin cho chúng ta biết đáp lại tình yêu vô biên của Chúa, bằng cách siêng năng lãnh nhận bí tích Thánh Thể và năng đến chầu Chúa trong các nhà Tạm trên toàn thế giới.

 Đồng thời, noi gương Chúa, chúng cũng biết quên mình hiến thân phục vụ anh chị em đồng loại, như Chúa đã hiến mình vì yêu thương chúng ta. Amen.